Canh Mạnh Bà

Chương 31: Chén canh 05 - Tám


Canh Mạnh Bà – Ai Lam

Chén canh số 5

Tám

Editor: Lạc Tiếu – 12/08/2019

“Nương nương……” Diệu Thúy sợ đến ngây người, nàng vô pháp lý giải cách làm của chủ tử, rõ ràng yêu Hoàng Thượng, lại không chịu tiểu ý lấy lòng, rõ ràng thông minh như vậy, lại muốn giả bộ hồ đồ, rõ ràng cái gì cũng biết, lại muốn biểu hiện ngu không ai bằng…

“Hoàng Thượng muốn giết bổn cung, không sao. Nhưng trước đó, hắn là của một mình bổn cung.” Thanh Hoan lạnh nhạt mà nói. “Ai cùng ta đoạt, ta đều phải giết chết kẻ đó.”

Câu nói cuối cùng kia nói thực nhẹ, nhưng Diệu Thúy lại mạc danh rùng mình.

Nương nương thật là… Thật là đáng sợ.

Nha đầu này nhấp môi, thật lâu sau, mới nói: “Nô tỳ cảm thấy trong lòng Hoàng Thượng cũng có nương nương, trừ nương nương ra, Hoàng Thượng chưa từng quan tâm bất luận phi tần nào như vậy! Thân thể nương nương không tốt, Hoàng Thượng còn tự mình dặn dò Thái Y Viện chế bài thuốc dưỡng sinh riêng cho nương nương……”

Nghe đến đây, Minh Thành Đế đột nhiên cả người cứng đờ. Trước đó, hắn lấy danh nghĩa quan tâm Thục phi phân phó, nói là dưỡng sinh, kỳ thật là uống lâu ngày có thể làm thân thể nàng hư mất mà thôi.

Chỉ là, trừ tâm phúc của hắn ra, không có bao nhiêu người biết. Tất cả đều cho rằng Thục phi nương nương nhận hết thánh sủng, nhưng không ai biết nàng bất quá chỉ là khói mù hắn dùng để lừa gạt thế nhân, mục đích chân chính, chính là Trần gia đang từ từ lớn mạnh sau lưng nàng.

Áy náy trong lòng Minh Thành Đế càng đậm. Hắn đứng ở cửa cung điện, hít vào một hơi thật sâu. Tuy rằng, hắn vô pháp cho nàng một đứa trẻ, nhưng hắn nguyện ý cả đời đối xử với nàng thật tốt. Còn Trần gia… Không có hoàng tử có thể nâng đỡ, thì có chỗ lợi gì đâu?

Nếu không có hài tử, Trần gia cũng đủ an phận, Minh Thành Đế cảm thấy, có lẽ để Thanh Hoan làm Hoàng Hậu cũng không tệ. Nàng xuất thân cao quý, tính cách tuy có chút tùy hứng, nhưng lại hiểu rõ đại cục…

Có ý tưởng này, Minh Thành Đế càng cảm thấy mình nghĩ không có sai, hơn nữa còn vô cùng tốt. Hắn càng nghĩ càng cảm thấy mỹ mãn.

Mà Thanh Hoan có dục vọng chiếm hữu mãnh liệt cũng làm lòng hắn có cảm giác nói không nên lời, có điểm chua, có điểm ngọt, nhiều hơn vẫn là chấn động…

Minh Thành Đế vẫn luôn biết, hậu cung phi tần vô số, các nàng ái mộ hắn vỏ ngoài anh tuấn, thân phận tôn quý. Các nàng sùng bái hắn, kính sợ hắn, nhưng giữa sự khuynh tâm của các nàng đối với hắn lại trộn lẫn quá nhiều quá nhiều thứ khác.

Mà từ khi Thục phi tiến cung, tình yêu của nàng đối với hắn đều đặc biệt nùng liệt. Trước kia Minh Thành Đế vẫn luôn suy nghĩ, Thục phi yêu mình, ai biết được bên trong có bao nhiêu tạp chất? Nhưng hôm nay nghe được lời nói bá đạo của Thanh Hoan, hắn lại mạc danh cảm thấy có chút vui sướng.

Đúng lúc này, Diệu Thúy lại hỏi: “Nương nương, nô tỳ biết, lời này không phải nô tỳ nên nói, nhưng nếu là ngày sau… Hoàng Thượng bắt đầu sủng ái phi tử khác, ngài lại nên làm gì cho phải? Ngài yêu Hoàng Thượng nhiều như vậy, hắn… Không có khả năng hồi báo tương đương cho ngài.”

Nghe xong lời này, Minh Thành Đế mặt đen lại, ả cung nữ này là sao, cũng dám ở trước mặt ái phi của hắn hồ ngôn loạn ngữ?

Cái gì gọi là hắn sẽ sủng ái phi tử khác, cái gì gọi là hắn không thể cho nàng hồi báo ngang nhau? Hừ, chờ nghe nàng trả lời đi, ái phi yêu hắn như vậy, dĩ nhiên sẽ khăng khăng một mực chờ hắn hồi tâm chuyển ý.

Nhưng lời nói của Thanh Hoan lại làm mặt Minh Thành Đế đen như đáy nồi: “A, Hoàng Thượng nếu là sủng ái người khác, bổn cung cũng không tiếc cho hắn mang mấy đỉnh nón xanh! Trong cung này nam nhân không nhiều lắm, hoạn quan chẳng lẽ cũng không có sao?”

Ánh mắt Minh Thành Đế âm lãnh nhìn về phía đũng quần Lục Tám Đấu, làm hắn sợ tới suýt nữa đái trong quần, trong lòng khóc gào: Ai u uy nương nương của ta ơi, ngài có thể đừng nói chuyện dọa người như vậy được không? Nô tài đã “”sạch sẽ”” rồi mà sao ngài còn không cho nô tài đường sống chứ?

Ngay khi Minh Thành Đế đang suy nghĩ nên loại bỏ hết thái giám trong Cẩm Tú cung hay không, Thanh Hoan lại nói: “Hoạn quan không có JJ đi nữa, chẳng lẽ bọn thị vệ cũng không có sao?””

“”Hoàng Thượng sủng ái nữ nhân khác ngoài bổn cung một lần, bổn cung liền cho hắn đội đầy đầu nón xanh! Thị vệ trưởng Quảng Đức bên người Hoàng Thượng, ngươi xem, trường thân ngọc lập, tuấn tú dị thường, bổn cung nhìn thấy hắn tốt lâu rồi. Hoàng Thượng nếu phụ ta…… Ha hả.”

Quảng Đức cũng bất giác cảm thấy nơi đũng quần chợt lạnh, thấy được ánh mắt đáng sợ của Hoàng Thượng, trong lòng âm thầm kêu khổ, nhà bọn họ thất đại đơn truyền, tuy nói hiện tại trong nhà chỉ còn một mình hắn, nhưng hắn cũng không muốn “”sạch sẽ”” như Lục Tám Đấu đâu…

Thục phi nương nương này cũng thật là, những lời đại nghịch bất đạo như vậy cũng có thể tùy tiện nói sao? Thật không sợ Hoàng Thượng vừa giận đã chém đầu nàng?!

Ở thời điểm Lục Tám Đấu cùng Quảng Đức đều cho rằng Minh Thành Đế sẽ nổi trận lôi đình, lại thấy Minh Thành Đế xoay người đi ra ngoài. Hai người vội vàng đuổi kịp, trong lòng đều thập phần khó hiểu, Hoàng Thượng vậy… là có ý tứ gì? Là muốn vắng vẻ Thục phi nương nương một đoạn thời gian, hay là sao?

Trên đường đến Ngự Thư phòng, Minh Thành Đế đột nhiên hỏi: “Lục Tám Đấu, trẫm đối xử với ái phi… Có phải không tốt lắm hay không?”

Trong lòng Lục Tám Đấu: Hoàng Thượng ngài hỏi nô tài như vậy, nô tài dám nói lời nói thật sao?

“Ăn ngay nói thật, trẫm cho ngươi vô tội.”

“Vậy… Nô tài không dám vọng ngôn, nhưng Hoàng Thượng đối xử với nương nương, đích xác không bằng một phần mười nương nương đối xử với Hoàng Thượng.””

“”Nương nương mỗi lần nhìn Hoàng Thượng, đôi mắt đều long lanh tình yêu, nhưng Hoàng Thượng đối với nương nương…… Không phải vẫn luôn là lợi dụng chi tâm sao?”

Cho dù trong khoảng thời gian này Minh Thành Đế si mê Thanh Hoan không thôi, Lục Tám Đấu cũng vẫn luôn cho rằng Minh Thành Đế giả vờ, hắn còn không chỉ một lần phi thường bội phục kỹ thuật diễn của Hoàng Thượng, thật là mẹ nó một chút cũng nhìn không ra a!

“Quảng Đức, ngươi nói.”

Quảng Đức thật cẩn thận mà nhìn vị nam tử tôn quý nhất một cái, cung cung kính kính nói: “Thuộc hạ cho rằng, Hoàng Thượng đối với Thục phi nương nương chỉ là cảm thấy thú vị……”

Đúng vậy, thú vị. Ban đầu, thật sự chỉ là hứng thú, ai biết từ khi nào, cái hứng thú này đã thay đổi chất? Hắn hiện tại… Thật sự muốn nhìn thấy gương mặt nhỏ kiêu ngạo lại tùy hứng của ái phi, cho dù là bị gót chân nhỏ tuyết trắng đạp lên trên mặt, Minh Thành Đế đều thực hoài niệm.

Sau một lúc lâu, hắn dừng bước chân, Lục Tám Đấu ướm hỏi: “…… Hoàng Thượng?”

“Bãi giá Cẩm Tú cung.”

Nhìn thân ảnh vội vã đằng trước, Lục Tám Đấu cùng Quảng Đức liếc nhau, Hoàng Thượng đây là làm sao vậy? Nghe phong chính là vũ… Hoàng Thượng một chút cũng không giống bình thường a.

Trở lại Cẩm Tú cung, Thanh Hoan đang nâng má ngồi bên cửa sổ, Minh Thành Đế không cho người thông báo, hắn cũng là lần đầu nhìn thấy khi không có mình bên cạnh, bộ dáng của Thục phi là gì.

Một chút cũng không kiêu ngạo ương ngạnh, hàng mi dài hơi hơi rũ, thấy không rõ biểu tình của nàng, chỉ cảm thấy nàng thanh cao đạm bạc, dường như giây tiếp theo sẽ theo gió rồi biến mất, cao ngạo mà tịch mịch.

Rõ ràng hiểu thấu đáo hết thảy, nhưng lại chính là muốn buộc chính mình cái gì cũng không biết, không hiểu. Biết rõ hắn từ đầu đối xử với nàng đều là hư tình giả ý, cũng hoàn toàn làm như không biết, điên cuồng mà chấp nhất yêu hắn.

Tình yêu đáng sợ như vậy, kỳ thật thực dễ dàng làm người vạn kiếp bất phục. Nhưng trong lòng Minh Thành Đế lại thập phần vui mừng, rút đi lớp vỏ Hoàng đế, hắn cũng bất quá chỉ là nam nhân. Nếu là nam nhân, dĩ nhiên cũng khát vọng có một nữ nhân có thể dứt bỏ hết thảy, đơn thuần mà nhiệt liệt yêu hắn.

Tục ngữ nói tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, Minh Thành Đế thích Thanh Hoan, dĩ nhiên nhìn nàng sao cũng thấy tốt, cảm thấy tiểu nữ nhân này quá làm người đau, ngay cả ngày thường nàng kiêu ngạo ương ngạnh, hiện tại nghĩ lại, cũng bất quá là bởi vì không có mình, sợ mình không sủng ái nàng mà biểu hiện bất an mà thôi.

Thanh Hoan chỉ cảm thấy bớt việc. Bất quá là vài câu nói ngọt mà thôi, đã giúp cho nàng bớt nhiều công sức như vậy, sao lại không làm.

Thanh Hoan chỉ cần thêm ít lửa, rèn sắt khi còn nóng là bắt được Minh Thành Đế. Đợi ngày sau khi Thánh Nữ vào cung, trên tay nàng cũng có vương bài. Tại loại địa phương như hậu cung, sủng ái của Hoàng đế chính là thứ tốt nhất.

Bị người ôm chặt từ sau lưng, phản ứng đầu tiên của Thanh Hoan là thét chói tai, sau khi thấy là Minh Thành Đế, nàng vẫn cứ dùng gương mặt nhỏ quốc sắc thiên hương giận dỗi, không chút để ý tới Minh Thành Đế.

Hắn lập tức ôm nàng vừa hôn vừa liếm, khó có được bao dung. Nếu là ngày thường, tuy rằng Thanh Hoan cũng có thể nổi giận với hắn, nhưng cũng không dám khoa trương như vậy, hiện tại quả thực là muốn đem mặt Minh Thành Đế ném xuống đất dùng chân giẫm đạp.

Lục Tám Đấu cùng Quảng Đức giống như thấy quỷ, hai người trợn mắt há hốc miệng nhìn Hoàng Thượng anh minh thần võ của bọn họ ôm Thục phi nương nương, mở miệng là tâm can, đóng miệng là bảo bảo. Hai tên này đều sôi nổi cho rằng mình đang nằm mơ, nhéo đùi nhau một phen, mới phát hiện thì ra đây là sự thật.

Quả thực là…… Mặt trời mọc lên từ đằng tây mà, Hoàng Thượng, ngài còn có thể càng mặt dày vô sỉ hơn không?

Cái thời tiết này vậy mà cũng dám kêu gào là lạnh, một năm một mười muốn cắm tay vào cặp ngực no đủ của Thục phi nương nương?

Khụ khụ, đương nhiên, cái trường hợp này bọn họ chỉ tới kịp nhìn một cái, liền nhanh chóng cúi đầu, sau đó lập tức bị Minh Thành Đế đuổi ra ngoài.

Ái phi của hắn, chỉ có hắn có thể xem, trước kia thật ra Minh Thành Đế cũng không ngại có sự tồn tại của Lục Tám Đấu, dù sao đối phương đồ vật kia cũng đã cắt, nhưng từ khi nghe xong luận điểm kinh thế hãi tục nón xanh kia của Thanh Hoan, Minh Thành Đế bắt đầu cảnh giác, về sau Cẩm Tú cung này, tốt nhất ngay cả cái thái giám cũng không có đi!

Đem người ôm trong lòng ngực vuốt ve một lát, lại xoa ngực lại sờ mông, đến khi Diệu Thúy bưng chén thuốc bước vào. Thấy Minh Thành Đế ở, đầu tiên nàng là nhún người hành lễ, rồi sau đó cũng là vì chọc cho Thanh Hoan được vui vẻ, cười nói: “Nương nương, canh dưỡng sinh Hoàng Thượng phân phó đã tới, ngài muốn tranh thủ uống lúc nóng, hay là để nô tỳ làm cho nó mát hơn một chút?”

Hỏa trên người Minh Thành Đế lập tức tắt. Phá lệ, hắn vậy mà có cảm giác đang đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhưng lại nghĩ thầm, ái phi nàng không biết đâu…… Hẳn là không biết?

Vì thế, hắn nhịn không được dùng dư quang khóe mắt trộm ngó biểu tình trên mặt Thanh Hoan. Nghe xong lời Diệu Thúy, nàng chỉ cầm lấy chén thuốc, quay đầu cười với Minh Thành Đế: “Thần thiếp đa tạ Hoàng Thượng quan tâm.”

Nói xong, nàng ngay lập tức bưng chén lên để bên môi, dùng cái miệng nhỏ uống chầm chậm, ánh mắt cũng không tiếp tục nhìn Minh Thành Đế nữa.

Nàng biết..

Nàng thông minh như vậy, sao có thể không biết? Minh Thành Đế nhìn Thanh Hoan ngẩng cổ, cái cổ tuyết trắng mảnh khảnh, hắn hơi chút dùng lực là có thể vặn gãy. Ngày thường hắn luôn mê luyến mỗi một động tác của nàng, nhưng hiện tại nhìn thấy Thanh Hoan uống dược, Minh Thành Đế lại có cảm giác chột dạ.

Nhìn chén thuốc đen thùi lùi bị cái miệng nhỏ từng ngụm một nuốt xuống, trong lòng Minh Thành Đế lại khó chịu nói không nên lời, hồi tưởng lại ánh mắt giả vờ vui sướng khi nàng tạ ơn, trong lòng càng đau, hắn vung tay lên hất chén thuốc đi!

Trên mặt đất có thảm dày, chén không vỡ, nhưng dược lại không còn. Thanh Hoan nhíu mày: “Kêu Thái Y Viện lại nấu một chén tới.”

“Không được đi!” Giọng Minh Thành Đế vang lên làm dừng bước chân Diệu Thúy đang chuẩn bị rời đi, sau đó hắn nắm cằm Thanh Hoan, hung hăng mà hôn.

Cái miệng nhỏ ngọt ngào của nàng phi thường chua xót, kiều nộn khoang miệng tràn đầy hương vị chén thuốc kia, Minh Thành Đế trong lòng khó chịu, nói với Diệu Thúy: “Không có trẫm cho phép, không chuẩn tiến vào quấy rầy.”

Nói xong, hắn đem Thanh Hoan ấn ở trên bàn.

– —

Lạc: Được một nửa chén canh số 5 rồi (8/17), mọi người đừng quên tick dấu bé bé ngôi sao kia ủng hộ ta nhóe ~ À.. Nhân tiện ta cũng nhắc nhở về mục tiêu tiếp theo nà, dòm kỹ nha.

Mục tiêu tiếp theo: Chén canh số 6

Điều kiện: MỖI chương đều trên 100 “”yêu thương””!

(◡‿◡✿)


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận