Đại Minh Tinh Và Chàng Vệ Sĩ

Chương 62: Bất ngờ vô cùng lớn


Thành phố B

“Mẹ ơi ~ Con về rồi đây!” Một cô gái vẻ ngoài đáng yêu, giọng nói trong trẻo gọi Lâm Đường Hy.

Nghe bên ngoài có tiếng người Dạ Ngân Tuyết bước ra xem xem, Lâm Đường Hy cũng từ nhà bếp bước ra thấy con gái của mình miệng ngay tức khắc nở nụ cười:”Nhã Lệ! Con về rồi sao?”

Lăng Nhã Lệ vừa nhìn thấy cô miệng há to, môi mấp máy hét lớn tên của cô:

“Selina! Chị đúng là Selina! Đúng là chị rồi.”

“Đúng vậy! Chị là Selina.” Dạ Ngân Tuyết cũng không quá bất ngờ khi có người nhận ra mình.

“Nhã Lệ! Con biết cô ấy sao?” Lâm Đường Hy ngơ ngác, hỏi con gái của mình.

“Tất nhiên là con biết rồi! Chị ấy chính là đại minh tinh Selina người mà con nói với mẹ đó. Con dâu tương lai của mẹ đó.” Lăng Nhã Lệ nhảy cẫng lên vì quá phấn khích, vui mừng.

“Con…con dâu?” Mặt của cô ngơ ra, nhíu mày khó hiểu.

“Chắc là chị vẫn chưa biết để em giới thiệu lại cho chị biết. Em tên Lăng Nhã Lệ là em gái của Lăng An Vũ còn người phụ nữ xinh đẹp này chính là mẹ của em cùng tức là mẹ của anh ấy Lâm Đường Hy.” Lăng Nhã Lệ tự chỉ vào mình rồi giới thiệu Lâm Đường Hy cho cô biết.

Mắt của Dạ Ngân Tuyết trợn ngược lên quá đỗi kinh ngạc:

“Bác…bác…chính là mẹ của anh An Vũ?!”

“Thì ra con chính là bạn gái của An Vũ, thật trùng hợp đó.” Lâm Đường Hy cũng không khỏi bất ngờ khi biết người mà mình cứu lại là bạn gái của con trai mình.

“Nhưng mà chẳng phải hai ngày nay báo liên tục đưa tin là chị bị rơi xuống biển ai cũng tưởng là chị đã chết rồi.” Lăng Nhã Lệ không hiểu lên tiếng hỏi cô.

“Đúng là chị bị rơi xuống biển và được mẹ của em cứu nên chị mới có mặt ở đây.”

“Thì ra là như vậy chúng ta thật sự là rất có duyên mà tại sao chị lại bị rơi xuống biển vậy? Nghe nói là chị bị người ta đẩy xuống sao?”

“Chị bị người ta truy sát đến vách đá chị bị họ dồn đến đường cùng và trượt chân rơi xuống biển.”

“Ai lại có thể độc ác đến như vậy chứ?” Lăng Nhã Lệ cảm thấy tức giận thay cho cô.

Đột nhiên Lăng Nhã Lệ nhớ đến chuyện gì đó liền thốt lên:

“À đúng rồi! Chắc là anh hai hiện tại đang rất đau lòng, khổ sở khi tưởng rằng chị đã chết em phải gọi cho anh ấy cho anh ấy một bất ngờ.”

Vừa nói xong, Lăng Nhã Lệ lấy điện thoại gọi cho Lăng An Vũ ngay lập tức:

“Alo! Anh hai! Anh có bận việc gì không? Nếu không thì anh hãy mau về nhà đi.”

Lăng An Vũ nhốt mình ở trong phòng, gương mặt phờ phạc lộ rõ sự đau khổ:

“Bộ ở nhà có chuyện gì sao? Tại sao đột nhiên lại gọi anh về?”

“Ây da~ Anh đừng có hỏi nhiều nữa anh hãy mau về ngay đi có một bất ngờ vô cùng lớn dành cho anh đó.” Lăng Nhã Lệ cười cười, hối thúc anh mau quay về.

“Được rồi! Anh về ngay.” Lăng An Vũ tắt máy, thở dài một hơi bây giờ có bao nhiêu bất ngờ thì anh cũng không thể vui nổi, cô không còn thì cuộc sống của anh đã trở nên đen tối rồi.

Lăng Nhã Lệ thích thú nói với cô:”Vậy là xong! Chắc là tối nay anh hai của em sẽ quay về đến đây, chậm lắm là sáng mai là có mặt.”

“Đúng rồi! Nhã Lệ! Chị muốn em hãy giữ bí mật chuyện chị còn sống và ở đây nếu như tin chị còn sống lộ ra ngoài thì chị sợ những bọn người đó sẽ tìm đến đây đến lúc đó em và bác gái cũng sẽ gặp nguy hiểm.” Dạ Ngân Tuyết cẩn thận nói.

“Em biết rồi! Chị yên tâm em sẽ không nói chuyện này cho ai biết đâu.”

Ánh nắng dần tắt đi, một buổi chiều vô cùng ảm đạm ở Dạ viên Dạ Thành Đông ôm Hạ Tử Quyên trong lòng, an ủi bây giờ anh không thể gục ngã được nếu như anh gục ngã thì Hạ Tử Quyên phải làm sao?

Tiếng chuông điện thoại của Dạ Thành Đông vang lên, anh nghe máy xong liền ngồi dậy thay quần áo Hạ Tử Quyên khẽ quay đầu qua nhìn anh:

“Anh định đi đâu vậy?”

“Hạo Dương vừa mới báo cho anh đã bắt được hai tên đã đẩy Tiểu Tuyết xuống biển rồi.” Vừa mặc áo anh vừa trả lời.

Hạ Tử Quyên ngay lập tức ngồi dậy, ánh mắt trở nên sắc lạnh:

“Em cũng đi nữa, em không thể nào dễ dàng cho hai kẻ đó chết được.”

“Được! Anh sẽ dẫn em đi.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận