Dục Vọng Của Kẻ Chinh Phục

Chương 29: Tôi yêu cô, Mộ Triều


Loading...

Không phải chỉ có đổ máu mới gọi là chiến tranh, mới là hy sinh. Khi Thẩm Mặc Sơ ở lại trong tòa tháp cổ đến mười ngày sau, tại đại lục, Hứa Mộ Triều cùng tìm đủ mọi cách để bí mật liên lạc với loài người.

Lựa chọn đầu tiên của cô, chính là một tù binh _____ Chu đội trưởng thành Tuyên Phương.http://thanhthoigian.wordpress.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif

Phòng đội trưởng vẫn gọn gàng sạch sẽ, rộng rãi sáng sủa như xưa. Chỉ là ở cửa, có thêm nhiều người thú cầm súng canh giữ, hạn chế tự do của mọi người.

Đội trưởng Chu bị bắt hơn một tháng. Nằm ngoài dự kiến của ông, những người thú không hề tàn nhẫn vô tình như lời đồn đãi, thậm chí binh lính canh giữ lại rất tôn kính ông, ông không thể nào tin nổi, thú binh lại đối đãi với tù binh long trọng như thế? Chắc là có âm mưu gì đây?

Buổi sáng hôm nay, rốt cuộc ông đã gặp được kẻ chủ mưu phía sau bức màn, người phụ nữ thần bí Hứa Mộ Triều kia.

“Cô muốn tôi thay cô truyền tin, mời tướng lãnh cấp cao của loài người đến đàm phán?” Đội trưởng Chu chần chờ hỏi.

Hứa Mộ Triều gật đầu: “Đại đội năm và quân trung lộ của Thú Tộc muốn hòa bình, có ý định đàm phán hòa bình với loài người.”

Thấy đội trưởng Chu nửa tin nửa ngờ, Hứa Mộ Triều lại nói: “Ông cũng đã nghe nói tình hình chiến sự gần đây rồi đấy. Chúng tôi không muốn đánh nhau, chúng tôi hi vọng hòa bình.”

Đội trưởng Chu trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Xin lỗi, cấp bậc của tôi quá thấp, không có cách nào hoàn thành chuyện cô muốn.”

Hứa Mộ Triều nhìn ông chằm chằm. Nhưng một người quân nhân trung trực như vậy làm sao có thể sợ chết, ông ta khẳng khái trả lời: “Cho dù tôi có thể làm được, nhưng cô bảo tôi làm sao tin tưởng các người được đây, việc này không phải là âm mưu của Thú Tộc chứ?”

Hứa Mộ Triều liên tục bày tỏ thiện ý, tuyệt đối không có âm mưu. Nhưng mà đội trưởng Chu lại là một người rất cố chấp, dù cô thuyết phục thế nào, cũng không chịu tin tưởng, còn muốn cô rời đi ngay lập tức.

Sau khi Hứa Mộ Triều rời đi, đội trưởng Chu đứng một mình trước cửa sổ, nhìn bầu trời màu xám trắng bên ngoài, nhẹ nhàng thở dài.

Chẳng lẽ muốn ông cảm ơn vì đã cô không giết ông sao? Trông cô có vẻ không giống như người nói láo. Nhưng cô cũng đã từng đóng giả làm con người, nội ứng ngoại hợp với Thú Tộc bắt ông làm tù binh, sao ông có thể để các vị tướng lãnh cao cấp mạo hiểm như vậy? Hơn nữa đám Thú Tộc kia thật sự hi vọng hòa bình ư?

“Đội trưởng Chu?” Một giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe vang lên sau lưng.

Đội trưởng Chu chần chờ xoay người lại, thấy một chàng trai tuyệt mỹ, mặc quân trang màu đen của Thú Tộc, xuất hiện trươc cửa phòng. Ông nhận ra cậu ta, cậu nhóc A Lệ này đã cùng Hứa Mộ Triều ngụy tranh thành thường dân chạy nạn.

“Còn chuyện gì nữa?” Đội trưởng Chu không vui nói, “Tôi sẽ không đồng ý.”

A Lệ nhìn đội trưởng Chu: “Hứa Mộ Triều là người thú, còn tôi là con người trăm phần trăm.”

“Vậy thì sao?” Đội trưởng Chu mắng, “Đồ phản bội!”

A Lệ nghiêm mặt: “Suốt cả cuộc đời tôi không hề phản bội lại chủng tộc của mình. Còn ông nên hoàn thành yêu cầu của Hứa Mộ Triều.”

“Đừng có mơ!”

A Lệ lẳng lặng nói: “Vời cấp bậc và chức vụ trung úy của ông, chắc cao nhất cũng chỉ mới tiếp xúc với mật mã cấp ba?”

Toàn thân đội trưởng Chu cứng đờ, hoảng sợ nhìn A Lệ: “ Làm sao cậu biết….”

A Lệ lấy từ trong người ra một tờ giấy trắng lớn chừng bàn tay, phía trên viết đầy chữ số ký hiệu, đưa đến trước mặt đội trưởng Chu: “Đây là mật mã tình báo cấp bảy dùng trong thời chiến, mặc dù ông xem không hiểu nhưng vẫn có thể đoán được là thật hay giả. Hiện giờ tôi lệnh cho ông, thông báo với Hứa Mộ Triều rằng đã đồng ý liên lạc với loài người. Hơn nữa hãy giúp tôi chuyển mật mã này đến đế đô, xin bọn họ lập tức phái tướng lãnh cấp cao tới đây đàm phán hòa bình.”

Đội trưởng Chu lập tức nhận lấy tờ giấy kia, sau khi xem xong liền vô cùng sợ hãi. Ông ta gấp nó lại cẩn thận, bỏ vào túi áo sơ mi bên người. Sau đó, ngẩng đầu nhìn A Lệ, giọng nói cung kính mang theo vài phần trịnh trọng: “ Thượng cấp….. Ngài rốt cuộc là ai?”

Tại sao lưu lạc cùng với Thú Tộc? Tại sao lại giúp cô gái kia?

A Lệ hơi ngẩn ra, nở nụ cười khổ: “Tôi và ông, đều là tù binh của người thú.” Nhưng ông may mắn hơn tôi rất nhiều.

A Lệ lại nói: “Chuyện tôi tới tìm ông, làm ơn giữ bí mật với Hứa Mộ Triều và những người thú khác.”

Khi Hứa Mộ Triều biết được đội trưởng Chu thay đổi ý kiến thì hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng vui mừng phấn chấn. Với lai lịch và nhân phẩm của đội trưởng Chu, ông ấy chắc chắn là lựa chọn thích hợp nhất.

Đội trưởng Chu lập tức xuất phát, không ngừng chạy đến lãnh địa của loài người. Mất một ngày, ông mới tới được cứ điểm quan trọng của đội quân phía Nam, trình lên thiếu tá thống lĩnh quân đội tờ giấy ghi mật mã tình báo cấp bảy cùng với bức điện tín do chính tay Hứa Mộ Triều viết, thiếu tá hoảng sợ nhanh chóng báo cáo về đế đô.

Nửa giờ sau, bọn họ nhận được chỉ thị từ đế đô, đại biểu tướng lãnh cấp cao của đế đô muốn đàm phán hòa bình, sau hai giờ nữa sẽ lập tức đáp máy bay chuyên cơ tới đây, dự tính sẽ đến trong tối hôm nay.

Hai người thấy đế đô phản ứng nhanh như thế thì vô cùng khiếp sợ, bọn họ không biết, đế đô coi trọng chuyện này đến vậy là vì mật mã cấp bảy chỉ có cấp bậc thiếu tướng trở lên mới biết được, hay là vì bức thư của Thú Tộc?

————————————

Màn mưa bao trùm doanh trại, hơi lạnh tiến vào theo từng con gió. Lá cờ màu đen của thú tộc bị mưa tạt ướt dán trên cột cờ, một lính trinh sát bán thú trẻ tuổi đứng canh gác trong mưa, buồn bã nhớ đến đám thú cái ở phía Nam.

Bộ chỉ huy của đại đội năm nằm ở tầng cao nhất trong tòa nhà của loài người. Từ ngoài ban công rộng lớn nhìn vào, cả thân thể Hứa Mộ Triều co rụt nằm trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, nhíu mày ngủ say. Cô mới vừa tắm xong, mái tóc dài chỉ mới khô được một nửa, xõa tung trên ghế dựa.

Khi A Lệ đi đến ban công cô nằm co ro trên ghế. Từng cơn gió lạnh buốt thổi từ cửa sổ vào, mà cô lại không hề tỉnh giấc.

A Lệ cởi áo khoác quân trang của mình xuống, đi đến trước ghế nằm phủ lên người cô.

Những ngón tay trắng như tuyết của cô giữ chặt lấy áo khoác, từ từ mở mắt ra: “Cám ơn.”

A Lệ không lên tiếng, kéo một cái ghế qua, ngồi xuống bên cạnh cô.

“Tối hôm nay, tướng lãnh cấp cao đại diện cho đế đô sẽ đến doanh trại của chúng ta.” Hứa Mộ Triều nói: “Có lẽ, chúng ta cần phải cố gắng nỗ lực hơn, để loài người và thú tộc có thể thật sự được sống trong hòa bình.”

A Lệ nhìn cô: “Cô phải cẩn thận….. Loài người, không dễ đối phó như vậy đâu, Đồ Lôi và Tiếu Khắc cũng vô cùng gian xảo.”

Hứa Mộ Triều hơi cảm động, gật đầu: “A Lệ, tướng lãnh của loài người đến đây, mặc kệ đàm phán có thành công hay không, tôi muốn nhờ họ dẫn cậu trở về đế đô.”

Ánh mắt A Lệ trở nên phức tạp, lặng lẽ nhìn về phía cô.

“Hãy sống một cuộc đời mới đi.” Hứa Mộ Triều nói, “Mối thù của cậu, sẽ có một ngày tôi thay cậu báo thú.”

Toàn thân A Lệ chấn động, trừng to mắt nhìn cô, nhất thời nói không nên lời.

Cô nói thù của cậu, sẽ do cô đòi lại.

A Lệ biết cô không phải người hay ăn nói lung tung, cậu biết lời hứa của cô rất có trọng lượng. Cô đồng ý gánh vác mối thù của cậu, để cậu bắt đầu một cuộc sống mới.

Đã lâu như vậy, dường như cô vẫn muốn bảo vệ cậu, chiều ý cậu, mang cậu cùng vào sinh ra tử. Dù cô mạnh mẽ đến mức nào, thì cô cũng chỉ là con gái, tại sao cứ phải bảo vệ cho một gã đàn ông nhưcậu.

Một gã đàn ông sớm đã mục ruỗng đến tận xương tủy.

“Hứa Mộ Triều.” A Lệ nhỏ giọng nói: “Cô luôn nói, mạng sống của bản thân là quan trọng nhất.”

Hứa Mộ Triều nhíu mày nhìn A Lệ: “Dĩ nhiên.”

“Nhưng mà…….” A Lệ vội vàng muốn biểu đạt quan điểm của mình, đột nhiên đứng phắt dậy. Thân thể cao gầy cân đối của cậu cúi thấp xuống, ánh trăng phản chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp, cách cô không quá 10cm.

“Mỗi lúc đến thời khắc mấu chốt, sao cô cứ chỉ nghĩ đến những người khác chứ không phải chính bản thân mình?” Giọng của cậu ta vừa có sự trong trẻo của thiếu niên, lại pha lẫn sự ngọt ngào của thanh niên, vang lên sát bên tai cô, giống như lời thì thầm nói nhỏ.

Mặt Hứa Mộ Triều hơi nóng lên: “Tôi không tốt như lời cậu nói đâu. Cậu vẫn còn chưa hiểu hết về tôi đấy thôi.”

“Không.” Hai cánh tay A lệ đặt trên thành ghế, hơi thở nhè nhẹ trong trẻo phun lên mặt cô. Đôi mắt đen thuần khiết như đá quý, dịu dàng chăm chú nhìn cô.

Giống như ánh sáng của ánh trăng, đẹp đến rung động lòng người__ nhất thời khiến cô ngơ ngẩn.

“Tôi hiểu cô rất rõ.” A Lệ khẳng định. Trong lòng cũng tự nhủ, tôi cũng sẽ bảo vệ cô.

Nhìn gương mặt thanh tú dịu dàng của cô đột nhiên ửng hồng hiếm thấy. Một ý niệm đột nhiên xông lên đầu A Lệ_____ cô lại đỏ mặt, dưới ánh nhìn chăm chú của cậu.

Ma xui quỷ khiến thế nào, A Lệ lại nghe nhịp tim của mình dồn dập hơn.

A Lệ cúi đầu, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên gò má trắng nõn mềm mại của Mô Triều.

Môi của cậu vừa chạm vào, cô liền sững sờ ngay tại chỗ, A Lệ hoảng loạn lúng túng. Cảm giác khi đôi môi chạm vào, rất nhẹ nhàng nhưng lại khắc sâu vào lòng cậu, thật sâu, thật sâu.

“Tôi đi xuống trước.” Cậu ngồi thẳng dậy, vội vã xoay người rời khỏi phòng.

Sau lưng, Hứa Mộ Triều vẫn còn sững sờ nằm lì trên ghế.

Môi của A Lê cũng lạnh lẽo giống gò má cô. Nụ hôn này, đại biểu cho cái gì?

Thương hại? Mến mộ? Thương cảm? Trân trọng?

Ngón tay của cô từ từ lướt đến chỗ cậu vừa hôn, cảm thấy tim mình đau nhói.

Tám giờ tối, thành Tuyên Phương, phòng chỉ huy cao nhất của đại đội năm thuộc Thú Tộc.

Tiểu Vũ liên tục đứng lên ngồi xuống, Đại Vũ nhìn sắc trời một lúc, quay đầu lại nói với Hứa Mộ Triều: “Đội trưởng, loài người sẽ không lỡ hẹn chứ.”

Hứa Mộ Triều vẫn chưa tỏ thái độ, A Lệ ở bên cạnh đã đáp lời: “Không rõ nữa. Sĩ quan loài người rất giữ chữ tín.”

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, một thú binh thân tín tiến vào, hạ giọng nói: “Đội trưởng, họ đã đến rồi.” Hắn lui ra ngoài cửa, ba quân nhân cao lớn bước vào.

Ba người Hứa Mộ Triều đứng lên nghênh đón.

Quân nhân cầm đầu cởi áo choàng xuống đưa cho thủ hạ, bóng lưng cao lớn cường tráng ẩn hiện dưới lớp màu áo xanh dương đậm. Chiếc mũ vẫn bị anh ta kéo thật thấp, lúc này mới được giở ra. Anh ta ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt tuấn lãng trẻ tuổi dưới chiếc mũ sĩ quan. Ánh mắt trong trẻo, như có điều gì suy nghĩ cứ nhìn chăm chú vào Hứa Mộ Triều.

“Thiếu tá Quan Duy Lăng?” Hứa Mộ Triều hơi giật mình. Sau khi biết được thân phận của Thẩm Mặc Sơ, cô biết rằng cấp bậc Quan Duy Lăng nhất định không thấp. Nhưng không ngờ đến, anh ta lại có khả năng đại diện cho giới tướng lãnh cao cấp của loài người đến để đàm phán hòa bình.

Quan Duy Lăng gật đầu một cái, ánh mắt lại chuyển lên người A Lệ. Anh ta nhìn A Lệ mấy giây, mới nhìn về phía Hứa Mộ Triều, ánh mắt nhất thời hơi phức tạp, nhưng giọng nói lại nghiêm túc đi thẳng vào việc chính: “Đội trưởng Hứa, tôi là đội trưởng đội cảnh vệ của Cố Nguyên Soái, kiêm đội trưởng đội bảo vệ đế đô, kiêm tham mưu cao cấp của bộ tác chiến quân sự, lần này toàn quyền đại diện cho Cố Nguyên Số tới đây đàm phán với cô.”

Gặp lại người cũ, khiến Hứa Mộ Triều cảm thấy vận mệnh con người mới thần kỳ làm sao.

Ra lệnh cho lính rót trà, hai bên ngồi xuống trước bàn đàm phán, lúc đầu Hứa Mộ Triều không đề cập đến chuyện chính, ngược lại ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào Quan Duy Lăng: “Đội trưởng Quan, trước kia là do tôi đường đột có mắt như mù. Chúng ta cứ coi như không đánh thì không quen biết nhau đi.”

Đây là lời nói thật lòng của cô, nếu như lúc đầu biết anh nghe lệnh trực tiếp từ Cố Nguyên Soái, cô tuyệt đối sẽ không dám đến trêu đùa.

Nhưng mà, hiện tại biết rõ kết quả của việc trêu chọc, đó là cứu được Thẩm Mặc Sơ, cô lại không hề hối hận với hành động lúc đầu.

Quan Duy Lăng cũng nhớ tới thời gian làm tù bình sau khi bị cô ám toán ngày đó, gương mặt tuấn tú hơi nóng lên. Anh cúi đầu xuổng uống một ngụm trà nóng, khi ngẩng đầu lên thì ánh mắt đã khôi phục vẻ bình tĩnh.

Bởi vì anh mềm lòng, nên lần đó mới thua trên tay cô gái này. Lòng tự tôn của anh không cho phép xảy ra thêm lần nữa.

Bản tính xảo quyệt của cô gái này, khiến người ta không nói được lời nào.

Để tránh bị cô tiếp tục lôi kéo vào chuyện làm quen, Quan Duy Lăng dựa theo dự tính, dùng lời nói sắc bén đi thẳng vào vấn đề: “Thế cục trước mắt đang nghiêng về một phía, tiêu diệt cả đội quân thú tộc đã là chuỵên trong tầm tay của chúng tôi. Xin hỏi quý quân sao lại cho rằng lần đàm phán này thật sự rất cần thiết?”

Hứa Mộ Triều hơi ngẩn ra, Đại Vũ ở bên cạnh cứ nghiến răng nghiến lợi. Nhưng cô không sợ hãi cũng không hốt hoảng, chỉ mỉm cười: “Nếu như lần đàm phán này không cần thiết, người quyền cao chức trọng như thiếu tá Quan, cần gì phải ngồi trên máy bay bay suốt cả đêm để đến chỗ của tôi?”

Thấy Quan Duy Lăng trầm mặc không nói, Hứa Mộ Triều tiếp lời: “Sống hòa bình với Thú Tộc, đối với loài người chỉ có lợi mà không có hại. Chúng tôi vô cùng có thành ý, tin tức tôi nắm được có thể mang đến cho các người ích lợi khổng lồ, Cố Nguyên Soái chắc chắn sẽ hài lòng.”

Quan Duy Lăng đặt ly trà xuống, trầm giọng nói: “Loài người cũng không phải là chủng tộc hiếu chiến. Nếu như lợi ích khả quan, có lẽ còn có thể đàm phán.”

“Nhưng những việc này cũng không phải là việc tôi cần quan tâm nhất.” Anh ta nói.

Hứa Mộ Triều và Đại Vũ lộ vẻ kinh ngạc, Quan Duy Lăng nhìn về hướng A Lệ đang ngồi sau lưng Hứa Mộ Triều, rốt cuộc giọng nói không còn giữ vẻ lạnh lùng mà phập phồng theo cảm xúc: “Nếu như không phải vì….. Vì tình cảm riêng của tôi, lá thư của các người, sợ là phải để mấy ngày ở ban chỉ huy quân đội mới có thể đưa đến tay Cố Nguyên Soái.”

A Lệ cũng kinh ngạc nhìn Quan Duy Lăng, vành mắt đã sớm ửng đỏ, thần sắc kích động hiếm thấy.

“A Lệ, anh hai đã đến chậm.” Quan Duy Lăng đứng lên, đôi mắt kiên nghị cũng rưng rưng, “ Những năm nay, em đã chịu khổ rồi.”

A Lệ cắn môi dưới, trong đôi mắt hiện lên vẻ đau khổ xen lẫn vui sướng.

Cuối cùng, A Lệ chảy nước mắt đứng lên, ôm lấy Quan Duy Lăng thật chặt: “Anh!”

Đang tải...

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận