Hôn Nhân Thú Vị

Chương 13


Từ hôm mẹ chồng nó ở viện về, nhà lúc nào cũng nghe tiếng la ré, tiếng khóc, đủ thứ. Riết rồi nó cũng thấy quen, ngày nào ko nghe chắc buồn lắm. Nhưng hôm nay nó ko nghe tiếng la ré thật, nó hoảng, vứt bình sữa con Bơ xuống chạy ngay vào phòng mẹ chồng. Nó sợ cái cảnh kia lại diễn lại, nhưng ko, mẹ chồng nó đang được chị Hiền dìu đi. Từng bước, từng bước như đứa trẻ nhỏ tập bước những bước chân đầu tiên.

– Ôi, mẹ ơi con yêu mẹ quá, để con giúp.

Mẹ chồng nó thở những hơi thở nặng nhọc.

– Thôi cô ạ, tôi ko cần, cô lo cho con Bơ đi.

Thật ko dễ dàng gì cho 1 người đang chán nản cuộc sống bắt đầu lại, nhưng cứ cố gắng rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.

…..

Mỗi ngày, mẹ chồng nó lê từng bước đi khó khăn. Té cũng nhiều, trầy xướt cũng nhiều, nhưng bù lại mẹ chồng nó đã có thể tự đẩy xe đẩy của người bệnh mà đi.

Nó thấy con người mà đã quyết tâm làm điều gì thì thật là dã man, chẳng mấy chốc mà mẹ chồng nó có thể đi lại mà ko cần vịn nữa.

Cứ 3 ngày trong 1 tuần sẽ có y tá đến làm vật lý trị liệu, nên bây giờ tay phải cũng đã hoạt động lại rồi.

4 con người, 8 con mắt đang nhìn chăm chú vào mẹ chồng nó. Muỗng cơm đầu tiên còn run run, đưa lên miệng ăn thật gọn, ngon lành.

– Hoan hô ( tất cả đồng thanh).

– Mọi người làm gì mà mừng như trúng số thế (mẹ chồng).

– Hơn cả trúng số mẹ à (nó).

– Mẹ tuyệt nhất trên đời( chị hiền nói rồi ôm lấy mẹ).

– Mẹ ơi, con xin lỗi ( thằng Quân mặt nghiêm túc)

Mẹ chồng nó lại hiền hòa nhìn mọi người, vì mẹ chồng nó vốn dĩ hiền nên muốn ác lâu cũng khó. Chi có ba chồng nó, từ đầu đến cuối chỉ nhìn mọi chuyện, nó biết ông là người vui nhất nhưng lại ko biểu hiện ra.

Mừng quá, vậy là nhà chồng nó lại vui vẻ như xưa, lại đâu vào đấy rồi. Cứ thăng bằng mãi như thế này thì tốt biết mấy, ai nấy đều hạnh phúc.

…..

Thằng Quân hôm nay điệu ghê cơ, đi đâu mà tóc vuốt keo, nước hoa thơm nứt, lại còn đứng trước gương rất lâu nữa.

– Mày có bồ à Quân.

Thằng Quân giật mình giảy nãy.

– Đéo, làm gì có con nào ưa mấy thằng bị bóc tem hả.

– Mấy thằng như mày bị bóc tem thì làm đéo gì con nào biết, ko lẽ mày hô lên là mày bị bóc tem à. Chỉ có phụ nữ như bọn tao mới khổ thôi.

– Thôi thôi, bỏ đi, nói chung đéo có con nào ngu hốt tao đâu, trừ mày.

Nó phóng cái gối bay véo vào thằng Quân.

– Lịt pẹ mày, do ai hả.

– Ời do tao, được chưa. Hôm nay sinh nhật mày hả?

Nó sáng mắt, mặt mừng rỡ.

– Mày nhớ sinh nhật tao à? Yêu quá cơ.

– Yến, mày nhắm mắt lại đi.

– Ok, ok.

Nó nhắm mắt lại, mường tượng ra những gì nó có thể nhận. 1 bó hoa này, bánh kem này, hay là hoa kim nguyên gì đó, hay là cái túi xách mới.. mà tệ nhất thì cũng được 1 nụ hôn và 1 lời chúc mừng chứ nhỉ.

– Xong rồi mày mở mắt ra đi.

– Đâu, quà đâu có thấy đéo gì đâu.

Thằng Quân 2 tay để sau lưng, chắc quà bất ngờ đây mà.

– Đưa tay ra.

– Tay tao đây.

Thằng Quân nắm lấy tay nó bắt bắt.

– Chúc mừng sinh nhật mày nhá. Tao đi học đây, bye.

Nó vẫn chưa hết sửng sốt, nó lại bị thằng Quân cho ăn dưa bở rồi.

– Thằng chó Quân, bố hận mày.

…..

Tầm khoảng 9h30 tối, cửa phòng nó bật mở. Nó vẫn ko thèm quan tâm, nó vẫn dán mắt vào xem phim, nó thấy cuộc đời này đàn ông tốt, quan tâm tới phụ nữ chỉ có soái ca trong ngôn tình. Ngoài đời tuyệt chủng hết mịa rồi.

Thằng Quân lặng lẽ đi vào, cúi người hôn con Bơ đang ngủ ngon trong nôi. Đúng là nhân tình kiếp trước của hắn mà, có quan tâm gì đến cái đứa chịu khổ mấy tháng để đẻ ra con nhân tình của hắn đâu.

– Mày làm gì vậy Yến, chưa ngủ à.

– Tao định ngủ rồi mà tự dưng cảm thấy bị tổn thương sâu sắc nên tìm kiếm chút sự an ủi đó mà.

– Lịt pẹ mày, suốt ngày cắm đầu xem trai Hàn, trai Trung. Hèn gì bỏ lơ tao suốt, cho nhịn thèm cả tháng nay.

– Ơ đéo, con đau, mẹ đau, tao chạy tới chạy lui sấp mặt loz đây. Hứng đâu mà lơ với ko lơ. Mà cũng ko trách tao được, chỉ trách những cái thằng chồng vô tâm, vô tư thôi. Sinh nhật vợ còn đéo có 1 cây bông hồng an ủi, tủi thân bỏ mịa. Mày mà yêu thương, chăm lo cho tao đi, ngày nào tao cũng ngửa háng chờ mày.

– Á đìu, mày bị tổn thương vậy lun à. Chết cha tao có lỗi quá, ngồi dậy tao bù lỗ cho mày.

Nghe chữ bù lỗ, nó bật dậy nhanh hơn cái lò xo. Bánh kem socola nè, 3 ly trà sữa 3 vị size max, bánh tráng trộn, cóc ổi xoài lắc, nem nướng.

Nó chụp ngay ly trà sữa định tu hết cho đã.

– Khoan, mày ko định thổi bánh à, mày ko định ước à.

– Mau thắp nến cho tao nào.

Cái bánh kem được thắp lên, điện đèn tắt, ko gian đối với nó bây giờ lãng mạng bỏ mịa.

– Mày ước đi.

– Tao ước gia đình mình mãi hạnh phúc thế này, tao ước mày yêu thương và quan tâm tao thật nhiều, vì tao chưa có ý định lấy chồng mới.

Nó chu mỏ thổi phù, tắt nến. Thằng Quân hôn lên má của nó, má của nó ửng hồng.

– Chúc mày sinh nhật vui vẻ, yêu mày thật nhiều, hứa sẽ nắm tay mày và con đi khắp thế gian.

– Tao đéo tin, lời hứa đàn ông cánh bướm, đậu rồi lại bay.

– Tin hay ko tùy mày. Giờ mày uống đi, trà sữa tan hết đá bây giờ.

Sinh nhật đầu tiên của nó khi nó ở nhà thằng Quân. Ko hoa, ko quà, ko vật chất… nhiêu đó thôi cũng làm nó ấm lòng và hạnh phúc.

…..

2h sáng, nó thấy bụng nó rồn rột, chắc do lúc nãy ăn nhiều quá. Thằng Quân ko nằm bên cạnh mà đã chạy én vào cầu từ lúc nào.

– Quân ơi nhanh lên tao đau bụng quá.

– Tao ra đây.

Thằng Quân đi vào, mặt nhăn nhó, tay xoa bụng.

– Tao đau bụng sớm giờ, chạy 2 lần rồi.

– Ời đi ra đi, tao cũng đau bụng.

Thằng Quân lại chỗ ngủ, nó bước vào cầu lại hét toáng lên.

– Quân… Quân lấy tao cái khẩu trang.

– Bé mồm cho con Bơ nó ngủ. Đi cầu làm đéo gì phải khẩu trang, tự ỉa tự xỉu hả.

– Cái lịt pẹ mày, tao chưa ỉa mà nghe mùi dư âm của mày tao muốn ngất ra đây nè.

Hắn đưa khẩu trang cho nó rồi chưa đầy 2p hắn lại gõ cửa.

– Nhanh lên Yến ơi, tao lại đau bụng.

Tiếng nó trong nhà vệ sinh vọng ra lanh lãnh.

– Nhịn đi mày.

– Lịt pẹ mày, tào tháo dí mà bảo nhịn, nhanh lên.

– Lấy bô con Bơ nha, tao ship ra.

– Đéo nhanh lên nào.

Hậu sinh nhật của nó là 2 đứa chạy suốt đêm. Trà sữa thêm 1 đống đồ ăn vặt ko chạy mới là lạ.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận