Hôn Nhân Thú Vị

Chương 9


Đúng như lời hẹn, nó mang que thử thai 2 vạch qua cho con Thảo, vẫn là con Trang lanh mồm nhất.

– Đìu, mày lại 2 vạch hả Yến.

– 2 cái đầu mày ấy, 1 đứa con đéo có tiền nuôi đây này. Đẻ làm gì đẻ lằm đẻ lốn.

– Vậy cái này của ai hả?

– Của bà dì hàng xóm ấy, đang bầu đứa thứ 4. Mua chuộc bằng trái sầu riêng mới được đấy. Gúm, già mà máu đẻ quá cơ.

– Hay..

Nó quay sang trấn an con Thảo.

– Thảo nè, mày hẹn thằng đó rồi đưa cái này cho nó xem nhé. Nói nó mày có bầu rồi xem nó nói sao.

– Nhưng.. tao sợ.

– Mày ko phải sợ, có bọn tao đây. Phải xem xem nó có xứng đáng với mày ko, hiểu chưa.

– Um.

Con Thảo cũng có vẻ quyết tâm lắm, nó cũng yên tâm phần nào. Khộ, yêu đúng thằng họ Sở tên Khanh rồi.

…..

Thảo nghe lời bọn nó nên vẫn đến chung cư của bạn trai như thường lệ.

– Em đến lúc nào vậy Thảo.

– Anh đi làm về rồi à, em đến từ sớm. Nấu mấy món ngon ăn cơm với anh đó mà.

– Um.

Linh – bạn trai Thảo, vứt chìa khóa xe lên ghế sopha rồi ngồi ngã người ra phía sau ghế, đầy vẻ mệt mỏi.

Thảo lại bóp vai cho Linh, mát xa đầu cho Linh. Có lẽ anh đã đi làm 1 ngày vất vả rồi. Cái suy nghĩ đó liền vỡ tan như bong bóng xà phòng, khi Thảo thấy vết hickey trên cổ của Linh, và vết son mờ nhạt nữa. Thảo chỉ muốn khóc ngay lên, tâm tư bấn loạn, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

– Hôm nay mệt lắm hả anh?

– Um, anh mới họp với đối tác xong.

Linh đưa tay ra sau, kéo Thảo về trước ngồi vào lòng mình. Hắn hôn lên tóc Thảo, tay vẫn ko quên sờ mó lung tung.

– Dạo này anh bận quá, nên ko quan tâm em được nhiều, xin lỗi. Đêm nay ở lại với anh, anh bù cho nha.

– Dạ, anh tắm rửa đi rồi ăn cơm kẻo nguội.

– Chờ anh 10p.

Thảo vừa giận, vừa tủi thân vẫn ngồi đợi.

– Anh tắm xong rồi, ăn thôi. Chà ngon quá nè, ăn đi em.

– Em ăn đây, anh ăn nhiều 1 chút.

Bữa cơm vẫn diễn ra bình thường, cho đến khi Thảo nằm trong vòng tay của Linh.

– Khoan anh… khoan nào…

– Tới đây rồi… khoan hò gì nữa…

Linh tiếp tục hôn lên cổ Thảo, tay thì chuẩn bị kéo quần lót của Thảo xuống.

– Em có thai rồi.

Linh khựng lại, lui ra.

– Có thai?

– Em có thai 2 tháng rồi.

– Sao lại có thai được chứ, chẳng phải mỗi lần đều uống thuốc sao.

– Lúc đó… lúc đó say quá nên em quên.

Nói rồi Thảo nắm lấy tay Linh.

– Giờ mình làm sao hả anh?

– Làm cái gì nữa mà làm. Phá đi chứ gì?

– Phá? Với đứa trẻ đã thành hình người này sao? Với đứa trẻ là giọt máu của anh sao?

– Chắc gì là giọt máu của tôi, cô dễ dãi thế kia mà.

– Anh bị điên à. Từ xưa đến nay tôi chỉ yêu 1 mình anh, cả đời con gái tôi cũng trao cho anh, vậy mà anh nói như vậy được sao.

– Vậy cô đẻ nó ra đi rồi đem xét nghiệm ADN xem nó có phải con tôi ko.

Chát…

Cái tát tai mà Thảo dùng hết dũng khí vào đó, cái tát làm tay Thảo ran rát, ko biết cái đau đó có làm Thảo tỉnh ra ko nữa.

– Linh à, tôi ko ngờ con người anh đê tiện vậy đó. Cái này tôi phải cảm ơn bạn tôi rất nhiều, đã nhận ra được bộ mặt sở khanh của anh. Anh nói với con bồ mới của anh là tôi chúc 2 người vui vẻ. Cảm ơn con đó vì đã rước dùm tôi tên khốn nạn, đê tiện là a

Thảo ném cái que thử thai giả vào mặt của mặt của Linh, bỏ đi khỏi căn phòng đó, căn phòng đầy ắp tình yêu cô đã dành cho hắn.

…..

Hơn 2 tuần nay, nó và con Trang ko thể liên lạc gì được cho con Thảo. Nó lo lắm, nó và con Trang hẹn gặp nhau đến nhà tìm con Thảo. Bọn nó đi vào 1 con hẻm ngoằn ngèo rồi cũng đến được phòng trọ con Thảo ở. Buổi sáng gần trưa dãy phòng trọ vắng tanh, có lẽ mọi người đều đi làm hết. Phòng con Thảo đóng cửa, gọi ko ai thưa. Nó đành gọi cho con Thảo, tiếng chuông điện thoại phát ra từ trong phòng, khiến 2 đứa nó nhìn nhau.

– Thảo ơi mày có tring đó ko Thảo ơi.

Vẫn ko có tiếng trả lời, 2 đứa nó tìm 1 cây to gần đó phá cửa. Cánh cửa bung ra, 2 đứa nó hấp tấp chạy vào. Con Thảo nằm dưới đất, thuốc gì đó rơi vung vãi khắp nhà, miệng con Thảo sùi bọt mép.

– Thảo… Thảo… mày sao vậy nè, tỉnh lại Thảo…

Nó lay mãi con Thảo ko tỉnh, nó đành gọi cấp cứu. Con Trang lanh ý quét hết đống thuốc trên sàn nhà, nếu ko ba mẹ nó về nhìn thấy sẽ đau lòng lắm.

…..

Sau khi được súc ruột và tỉnh hoàn toàn, con Thảo nhìn 2 đứa nó chảy nước mắt, quay mặt vào trong.

Con Trang mếu máo khóc.

– Mày điên à Thảo, sao mày nghĩ dại dột vậy hả? Mày ko thương ba mẹ mày à, mày ko thương bọn tao à?

Con Thảo vẫn cứ khóc thôi. Nó cũng khóc theo.

– Có gì còn bọn tao đây mà, sao ngu thế con kia.

– Xin lỗi… tao ko làm được, tao đã cố nhưng vẫn ko thể quên được anh ấy. Tiền bao nhiêu tao đi làm tao cũng đưa cho anh ấy, tấm thân này tao cũng đưa cho anh ấy, vậy mà…

– Con ngu này, ngu lắm rồi đấy. Khỏe lại tao dẫn mày vào động, trai đầy, thích thằng nào lựa thằng đấy.

Con Thảo đang khóc nhưng nghe nó nói vậy con Thảo phụt cười.

– Thôi nín nhá, ko khóc vì thằng ko xứng đáng, nước mắt và mạng sống chỉ vì cha vì mẹ thôi hiểu ko. Ko sao đâu có bọn tao đây.

…..

Nó thất thểu về nhà, yêu đương sao cứ phải lừa dối nhau mới chịu được à. Sao ko nhẹ nhàng yên bình như nó và thằng Quân có phải tốt hơn ko chứ. Đẩy cửa đi vào nó thấy mẹ chồng nó 1 tay ru nôi, 1 tay nấu ăn. Nó tháo mũ bảo hiểm, cởi áo khoác lại quỳ cái rụp trước mặt mẹ chồng nó.

– Con làm gì vậy Yến, đứng lên xem nào.

– Con biết con có tội, con xin nhận tội với mẹ.

– Cái con bé này, nói xem đã gây ra lỗi gì.

– Con dài tay lo chuyện bạn con, ko lo chuyện nhà, để mẹ 1 mình vừa nấu ăn vừa trông Bơ thế kia.

– Được rồi, vào pha bình nước chanh tí uống giải khát là mẹ tha thứ cho.

Nó nhìn mẹ chồng nó.

– Mẹ ơi, sao mẹ tốt với con thế, nếu là mẹ con thì đã la nhay nháy lên rồi.

– Giờ tôi thương chị sau này chị lại thương tôi, nghe ko.

– Dạ.

Nó đứng lên vào làm ngay bình nước chanh mát lành, sở trường của nó mà.

* Thấy hay thì share mạnh cho em nhé *


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận