Chúng tôi sẽ sớm chuyển sang tên miền mới là Truyenthoi.net

NỤ HÔN GARDENIA

Chương 8: Những Người Mới Và Những Điều Cảm Động Nhỏ Bé


Cậu bé thức dậy khi gã bên dưới cọt kẹt chiếc giường tầng. Có thể thành thói quen khi đi chợ, cậu sẽ thức dậy sớm hơn trước khi người thương gia quất roi vào những người ngủ muộn. Cậu leo xuống giường, theo hai tên này vào nhà tắm rửa mặt. Cho đến nay, họ vẫn chưa nói chuyện với cậu. Cậu thặm chí còn không biết tên họ, tên nào là Jean, tên nào là Dirk.

“Cậu, cậu tên là gì?”

Cậu nhìn sang trái sau khi rửa mặt. Một trong số hai người đàn ông, người thấp hơn cậu, với mái tóc nâu và râu trên má, và một vết sẹo dưới cằm đã hỏi tên cậu. Cậu dừng lại một chút. Cậu không biết anh ta thích tên nào hơn, tên nô lệ hay tên thật của cậu.

“Tên thật của cậu?” trước khi cậu kịp trả lời thì anh chàng kia, một người đàn ông hói với chiếc mũi vẹo đã thích tên thật của cậu hơn. Thật nhẹ nhõm khi họ biết rằng nô lệ sử dụng tên thật hoặc tên nô lệ.

“Tôi là Ramuja.”

“Ramuja? Đó là một cái tên lạ. Tôi là Dirk.” người đàn ông thấp hơn nói.

“Tôi là Jean.” người cao với chiếc mũi cong nói.

Cậu gật đầu. Cậu không bao giờ biết làm thế nào để tiếp tục một cuộc trò chuyện. Cậu không bao giờ nói chuyện với những người nhiều hơn tên của cậu và bất kỳ người chủ nào đã từng sở hữu cậu.

“Không cần phải ngại. Hầu hết chúng tôi là nông nô ở đây.” Dirk cười. Anh ta vỗ vai cậu. “Đi theo chúng tôi, bữa sáng sẽ sớm chuẩn bị.”

Cậu theo sau họ đến cửa trước. Mặt trời chưa mọc nhưng mọi người đã xếp thành một chiếc bàn lớn với những chồng bánh mì có thể nuôi sống một ngôi làng trong một hai ngày. Có năm cô hầu gái đứng sau bàn. Nhìn ai cũng vui vẻ, nói cười rôm rả. Đây là một bầu không khí kỳ lạ với cậu bé. Mọi người trông đều được ăn no, và không ai trong số họ gầy còm như cậu bé.

“Họ có thực sự là nông nô không?”

Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong đầu cậu. Họ trông khỏe mạnh, vui vẻ và không ai trong số họ đang cố gắng để kiếm thức ăn. Cậu tự hỏi liệu có roi hay gậy để đánh người không, nhưng không có. Nó rất kỳ lạ, gần như không thật với cậu.

Cậu đứng sau Jean và Dirk. Họ nói về nơi họ sẽ được đặt trong mùa thu. Cậu thực sự không hiểu họ đang nói về điều gì, nhưng từ những gì cậu nghe được, lãnh chúa có lúa mì và một trang trại trồng nho xung quanh đồi. Mọi người đứng im lặng trước khi Anne bước ra từ biệt thự.

“Ôi, Ramuja, hãy cẩn thận với Anne,” Dirk nói.

“Cô ấy là một người xấu,” Jean nói thêm.

“Người xấu?”

“Chà, cô ấy phụ trách chúng ta trong việc này. Cô ấy có quyền kiểm soát hợp đồng của chúng ta. Cô ấy có thể vứt bỏ cậu khỏi nơi này. Cô ấy là một con thú tàn nhẫn.”

Dirk hạ giọng. Anh ta liếc nhìn Anne vài lần, chỉ để chắc chắn rằng Anne không nghe thấy anh ta.

“Chỉ cần cẩn thận, là được?” Jean nói với một giọng thậm chí còn thấp hơn.

Cậu gật đầu.

Dòng người bắt đầu di chuyển sau khi Anne đứng sau bàn. Những người giúp việc được đưa hai miếng bánh mì cỡ lòng bàn tay. Những người nông nô sau đó múc nước ngọt bằng những chiếc cốc của họ. Họ vừa ăn vừa ngồi trên bãi cỏ xanh, đợi bình minh ló dạng.

Cậu không thể đếm được có bao nhiêu người ở đây, nhưng cậu phải mất một lúc mới đến lượt. Người giúp việc đưa cho cậu hai miếng bánh mì, nhưng Anne lại gần người giúp việc và cô ấy đột nhiên trở nên căng thẳng.

“Hãy đưa cho người này một chiếc cốc mới và hai chiếc bánh mì nữa. Anh ta là nô lệ mới của Lãnh chúa trẻ tuổi,” Anne ra lệnh cho người hầu gái.

“Vâng thưa bà.”

Cuối cùng cậu mang theo bốn chiếc bánh mì và một chiếc cốc. Cậu ngạc nhiên khi lòng bàn tay chạm vào bánh mì. Đó là bánh mì ấm, bánh mì ấm cho nông nô. Đây là một điều bình thường, hay một bữa tiệc đặc biệt? Cậu hiếm khi ăn thức ăn ngon trừ khi những người chủ cũ của tôi muốn cậu phục vụ ông ta, hoặc trong những dịp đặc biệt.

Cậu ngồi bên cạnh Dirk và Jean, người đã gọi cho cậu lại. Cậu sợ rằng họ sẽ tức giận vì cậu được lấy thêm bánh mì, nhưng họ dường như không bận tâm. Chiếc bánh mì ấm áp làm cậu vui lên trong lòng. Cậu rất thích ăn món ăn này hàng ngày cho đến cuối đời. Nó còn ấm, với một chút muối tạo nên vị ngon và no. Cậu có thể rơi nước mắt chỉ vì điều này.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận