Phượng Huyết

Chương 5: Uyên ương gió mạnh khó say giấc nồng


Editor: Imelda Phạm.

​một chiếc quat lụa cuối cùng sẽ về tay ai? Hà Hoàng hậu và Bùi chiêu nghi bốn mắt nhìn nhau, nhất thời mắt hạnh khẽ chuyển, phượng đồng khẽ lay, quả là đặc sắc.

– Quân Hoàng, nàng hãy giữ lấy chiếc quạt này đi, chớ để người ngoài nói trẫm keo kiệt với hậu cung, ngay đến một chiếc quạt cũng không cho. – Thiếu Hoàn nhìn sang các phi tần, môi mỏng nhếch lên, cười nói, – Truyền chi cho Chức tạo Ti, chọn lựa lụa quý, bản ngọc trong lễ phẩm tiến cống, làm cho mỗi cung một chiếc quạt.

Hoàng thượng xử trí công bằn, ai nấy đều vui vẻ. Gương mặt trắng nõn của Hoàng hậu ủng đỏ, đôi mắt không chút biến sắc cụp xuống, cùng các cung phi tạ ơn. Bùi Chiêu nghi mặc dù không hài lòng, nhưng vẫn đành bất đắc dĩ cúi đầu. Hoàng thượng bấy giờ cũng đã mất hứng, phất tay áo đứng dậy.

– Thôi, trẫm cảm thấy hơi mệt rồi. Các nàng cũng nên sớm nghỉ ngơi đi.

Chúng hậu phi lại quỳ xuống cung tiễn thánh giá. Dưới chân người, tóc mây búi chải gọn gàng, trâm vàng phỉ thúy, kém nhất cũng là hoa thơm ngọc đẹp, giống như thược dược dưới trăng, cẩm tú quần tụ, thật là phồn hoa.

Thiếu Hoàn nhìn xuống, ánh mắt không tự chủ được mà dừng lại trên bóng dáng một người – duy nhất mình nàng một mặt dịu dàng cúi đầu, mặt khác lại chầm chậm ngước mắt nhìn hắn, trầm tĩnh lẫn tùy tiện, giống như một đóa hoa đỏ rực nở rộ nơi đầu cành, đẹp đẽ diễm lệ, như thiêu đốt ánh mắt người nhìn.

Từđầu tới cuối, cho đến lúc về đến cung Mộc Lan, đuôi mày khóe mắt Quân Hoàng vẫn ngập ý cười. Cung nhân bên cạnh rất hiếm khi thấy nàng cười. Trước giờ dù cho có chuyện gì vui, trên mặt nàng cũng chỉ có một nụ cười nhạt thoáng qua, hiện tại nàng đột nhiên lộ ra dáng vẻ như vậy, ngược lại khiến cho mọi người không khỏi lo lắng. Cung nữ hầu cận khẽ bước tới hầu hạ Trưởng công chúa thay y phục, tháo trang sức. một lát sau, lão cung nhân hầu hạ Thái phi tiến đến bên ngoài mành bẩm báo, rằng Thái phi đã uống thuốc, giờ đã ngủ say.

Quân Hoàng yên lặng ngồi bên cửa sổ, nhìn về phía Tĩnh lư mà Kính phi ở, đèn đuốc đã tắt, chỉ có ánh vàng nhạt nhạt của đèn cung đình soi xuống mặt nước.

Từ ngày gặp lại Thiếu Hoàn, bệnh tình mẫu phi ngày một nặng hơn, cả ngày hoảng sợ, ngay đến lúc ngủ cũng sợ hãi kêu tên một người, khi tỉnh lại nước mắt giàn giụa. Ngự y nói, Thái phi cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, vì vậy Hoàng thượng liền cho xây một cây cầu bắc ngang hồ nước phía Bắc cung Mộc Lan, nối với Tĩnh lư làm nơi để Thái phi tĩnh dưỡng.

Gió đêm khẽ thổi, mang theo hơi ẩm, có lẽ trời sắp mưa.

Cung nữ áo hầu hạ Trưởng công chúa thay y phục xong, trong lúc xoay người, tay áo quét qua bàn làm rơi một vật. Nàng vội cúi xuống nhặt chiếc quạt lụa, cung kính dâng lên. Trưởng công chứa nhận lấy chiếc quạt, lẳng lặng nhìn nó hồi lâu, rồi quay người đi về phía cây nến đang đốt đặt trên bàn trang điểm. Mặt quạt bị lửa liếm lên lập tức chuyển thành màu vàng nâu. Cung nữ thấy vậy không khỏi kinh hãi, vội chạy tới thổi tắt ngọn nến. Trưởng công chúa run rẩy, cuối cùng chán nản buông tay, chậm rãi ngồi xuống nền đất.

Tiểu cung nữ bị dọa đến ngây người, luống cuống lui ra ngoài, khẽ khàng đóng cửa điện lại.

Quân Hoàng ngửa mặt dựa người lên ghế quý phi, cầm chiếc quạt che mặt.

Bốn chữ “Liên hoa sắc nữ” như rồng bay phượng múa in sâu trên mặt quạt, cũng giống như khắc vào xương tủy. Những ngón tay thon dài cầm bút viết lên bốn chữ này cũng đã từng mơn trớn da thịt trần trụi của nàng, si mê không muốn rời.

Rìa quạt bị lửa thiêu giòn tay, vừa bị chạm phải đã vỡ ra, giống như một nơi trong lòng nàng, sờ không tới, tránh cũng không khỏi

Ánh trăng bị mây đen che phủ, chỉ sót lại một chút mờ nhạt len qua rèm ngọc, soi lên bóng hình vị Trưởng công chúa tôn quý cuộn mình ngồi đó, tóc dài buông xõa, cung trang hoa mỹ trên người đã được cởi bỏ, chỉ còn sót lại áo tơ trắng bao bọc thân hình nhỏ bé, trông càng thêm cô độc.

Tiếng sấm rền vang, cơn mưa mùa hạ cuối cùng cũng kéo đến.

Trong phòng tối, hương trầm uốn lượn như vẽ nên ảo ảnh. Cái lạnh từ gạch ngọc xuyên qua lớp lụa mỏng manh, nhưng cũng không xua tan nổi nóng bức trong người. Quân Hoàng trằn trọc trên nền đất, cả người nóng bức.

“Kẹt…” Cửa điện đột nhiên mở ra, một bóng người tiến vào.

Tiếng lăng gấm ma sát nhau ngày càng gần, Quân Hoàng lại không buồn mở mắt, gương mặt tái nhợt nổi bật trên nền tóc đen tuyền, tĩnh lặng như đang say ngủ.

Hương đỗ nhược phảng phất trong không khí, vạt áo hắn quét qua da nàng, mềm mại mà lạnh buốt. hắn cúi đầu nhìn nàng, khoảng cách rất gần, gần tới nỗi nàng có thể cảm thận được hơi ấm từ cơ thể hắn. Quân Hoàng vẫn nhắm hai mắt, giống như một pho tượng ngọc không có sinh khí, nhưng gương mặt lại ửng đỏ. Hơi thở cả hai hòa quyện vào nhau, trong đêm đen tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nhịp tim ngày càng hỗn loạn.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận