Thần Muốn Quân Khóc, Quân Không Thể Không Khóc

Chương 9: [PN2] Tướng quân bị liên lụy


Hoàng gia dòng dõi là quốc gia đại sự.

Mà trước mắt hoàng đế cùng tướng quân hai người dính vô cùng, dù như thế nào cũng không giống như có thể kiềm chế mà nạp phi lập hậu dáng dấp.

Chúng thần tâm lý gấp a. Bắt đầu lừa gạt bẩm tấu lên nhắc nhở hoàng đế chính trực tráng niên, là thời điểm kéo dài hoàng thất huyết thống.

Hoàng đế đem tất cả tấu chương sao chép làm ba phần, phân biệt gửi Đại ca Nhị ca Tam ca đưa đi —— nếu bị thúc mọi người cùng nhau bị thúc.

Tướng quân cũng rất đau đầu.

Hoàng đế bên kia không thể thực hiện được, một vị lão thần —— Vương các lão liền đem chủ ý đánh tới trên đầu hắn, suốt đêm đưa tới một phương mật thư, nói can hệ trọng đại, cần phải tự tay giao cho hoàng đế.

Vương các lão làm người cổ hủ, đối với quan hệ đoạn tụ của thánh thượng cùng tướng quân hiện nay luôn có phê bình kín đái, liên quan thái độ đối tướng quân cũng không thế nào tốt được, trong ngày thường gặp mặt đều phải rên một tiếng để tiết phẫn hận trong lòng.

Thấy là thư lão đưa, tướng quân lười mở ra, liền đi tìm tiểu hoàng đế.

Hoàng đế hô hấp rất sâu, đang ngủ say.

Tướng quân thoát ngoại bào vén chăn nằm xuống, đem hoàng đế kéo vào trong lồng ngực.

Tiểu hoàng đế ngủ mấy canh giờ mới tỉnh lại, có chút mơ hồ đỉnh đầu chà xát cằm tướng quân: “Nóng quá.”

Tướng quân đem hắn ôm lên quấn quýt một chút, từ trong lồng ngực móc ra phong mật thư: “Vương các lão phái người đưa tới, kêu ta giao cho ngươi.”

Tiểu hoàng đế thân thủ tiếp nhận, mở ra: “Ồ? Chỉ có hai hàng chữ.”

Tướng quân: “Chữ gì?”

Tiểu hoàng đế: “Hàng nhứ nhất: Thần nghe nói ngoài biên cương có kỳ dược, nam tử ăn vào có thể mang thai.”

Tướng quân: “…”

Vương các lão đối với hoàng đế việc không con bất mãn đã vượt qua lưu ý đoạn tụ, kéo xuống nét mặt già nua viết phong thư này.

Tướng quân cân nhắc nửa ngày: “Lão tưởng tượng chúng ta ai sinh?”

Hoàng đế lắp bắp nói: “Hàng thứ hai: Tướng quân thân thể khỏe mạnh, chớ để hoàng đế chịu khổ.”

Tướng quân: “…”

Một hồi lâu sau, tướng quân bỗng nhiên nói: “Nếu quả thật có loại thuốc này, cũng không phải không thể…”

Tiểu hoàng đế căng thẳng ngẩng đầu: “Làm sao có khả năng sẽ có, nhất định là tin đồn.”

Tướng quân sờ sờ mặt hắn: “Nếu là thật sự có con cái, ta nhất định sẽ hảo hảo sủng ái chúng.”

Tiểu hoàng đế cắn chặt môi dưới, không trả lời hắn mê sảng.

Mật thư của Vương các lão được gấp kỹ thả một bên, hoàng đế cùng tướng quân tiếp tục thực hiện “Sinh tử đại nghiệp” không có kết quả.

Tướng quân ngồi dựa ở giường đầu, dây dưa nửa ngày mới buông tha tiểu hoàng đế: “Bệ hạ chịu khổ rồi.”

Tiểu hoàng đế tay chống trên ngực hắn: “Mệt… Ân Thận Hành…”

Gân xanh trên trán tướng quân nổi lên, hiển nhiên cũng nhịn rất khổ cực, trên mặt lại vẫn ung dung, xoa bóp cái mông tiểu hoàng đế: “Thần thân không mạnh thể không kiện, chỉ có thể bệ hạ chính mình động.”

Tiểu hoàng đế thực sự mệt mỏi, nằm nhoài không động đậy, giận hờn nói: “Ta không động.”

Tướng quân kế sách dùng binh, đầu hôm vẫn là “Quân bất động ta bất động”, nửa nén hương sau biến thành “Quân muốn động ta động trước”, sau nửa đêm chính là “Quân động đến không nhúc nhích được ta còn đang động”.

Tiểu hoàng đế đã mang theo nước mắt đang ngủ.

Tướng quân giúp tiểu hoàng đế đã mê man dọn dẹp thân thể, nhìn phong mật thư suy tư.

Ba ngày sau, sáng sớm.

Vương các lão mở mắt ra người đầu tiên nhìn thấy chính là tướng quân tự mang sát khí, bị hù đến thiếu chút phát điên.

Vương các lão xoa ngực ho khan: “Khặc, khặc khụ khụ khụ! Tướng quân làm sao lại đến!”

Tướng quân thay hắn vỗ lưng: “Việc có kỳ dược kia…”

Vương các lão lắc đầu thở dài, đưa cho hắn một phong thư: “Bệ hạ hôm qua hồi âm, tướng quân xem đi.”

Tiểu hoàng đế hồi âm.

“Vương khanh thân khải:

Kỳ dược việc không cần nhắc lại. Huyết thống kéo dài tự có thiên định, không cần lo lắng.

Trẫm lòng mang thiên hạ, nhưng là có tư tình quấy phá. Tướng quân dấn thân vào sa trường mấy năm, cúc cung tận tụy.

Bây giờ trời yên biển lặng, chỉ nguyện Thận Hành, độc thuộc về ta.”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận