Vì Em Mà Mê Muội

Chương 4: Em cũng sờ tôi đi!


Editor: Sel

Tên này đúng là có bệnh!

Kiều Nguyệt ở trong lòng thầm mắng một câu, nhưng cũng chỉ dám mềm mại nói: “Thương Yến, tôi đã đến trường rồi. Cảm ơn anh đã đưa tôi về!”

Ngón tay của hắn ấn ở trên môi cô, lúc Kiều Nguyệt nói chuyện không tránh khỏi đôi bên cọ xát, hơi nóng cũng dính vào trên đầu ngón tay của hắn.

Ánh mắt Thương Yến hơi ám, thân thể lại bắt đầu chậm rãi nổi lên phản ứng. Ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn môi Kiều Nguyệt, không cẩn thận đụng phải vết thương, cả người cô hơi run lên cầm lấy tay hắn, nước mắt lưng tròng: “Đau!”

Cô sợ Thương Yến sẽ giống như vừa rồi mà điên cuồng gặm cắn môi của mình.

Thương Yến chằm chằm vết thương ở môi cô, tầm mắt lại di chuyển lên bọc nhỏ ở trán, duỗi tay muốn sờ.

Trong lòng Kiều Nguyệt hoảng hốt, vội tóm lấy tay của hắn, không chút suy nghĩ mà rống lên:

“Anh đừng có chạm vào!”

Thanh âm của cô mềm mại, dù có nâng cao giọng nhưng chui vào trong lỗ tay của Thương Yến, vẫn dễ nghe mềm mại vô cùng.

Kiều Nguyệt lúc này mới thấy quẫn bách, khẩn trương nói: “Rất đau, anh đừng chạm vào!”

Thương Yến rũ mắt cầm lấy tay cô.

Xúc cảm mềm mại như bông, hắn nhẹ nhàng nhéo một chút, trong lòng liền kinh ngạc. Bàn tay còn lại của hắn duỗi ra sờ sờ mặt Kiều Nguyệt, lại chuyển xuống chạm vào eo cô.

Thật mềm. Hắn nghĩ cô gái nhỏ nhà mình không có chỗ nào trên người là không mềm cả.

“Nguyệt Nguyệt” Thương Yến trần mặc một hồi, đột nhiên lên tiếng.

Giọng nói của hắn âm trầm ám ách, mang theo hương vị của người đàn ông thành thục.

Hai người dựa gần, lỗ tai Kiều Nguyệt hơi ngứa, trên mặt đã hồng thành một mảnh.

Những nam sinh cô tiếp xúc phần lớn đều sấp sỉ tuổi, cô chưa từng cùng người đàn ông trưởng thành như Thương Yến tiếp xúc nhiều.

“Nguyệt Nguyệt!” Hắn lại lần nữa gọi tên Kiều Nguyệt, gương mặt chôn ở cổ của cô nhẹ nhàng mút mấy ngụm, hương thơm thuộc về thiếu nữ khiến hắn mê muội.

Giọng nói của Thương Yến lúc này đã có chút nghẹn ngào: “Sao trên người em lại vừa thơm vừa mềm như vậy?”

Thương Yến gắt gao ôm lấy Kiều Nguyệt, từ trước đến nay hắn chưa từng biết thân thể phụ nữ sẽ khiến hắn say mê như vậy.

Thưởng thức tay nhỏ mềm mại không xương của Kiều Nguyệt, cảm giác trong lòng của hắn lại càng thêm kì quái. Cuối cùng hắn cúi đầu, giơ tay che lại đôi mắt tràn ngập hoảng sợ của cô, mê luyến liếm mút môi Kiều Nguyệt.

Từ nhỏ cho đến lớn, mặc kệ là việc gì Thương Yến cũng có thể học rất nhanh. Chuyện hôn này cũng không ngoại lệ, đối lập với sự trúc trắc vừa rồi, hiện tại hắn hôn càng thêm thành thục.

Hắn ôn nhu lại kiên nhẫn, khi nặng khi nhẹ, từng bước từng bước hướng dẫn cô gái nhỏ chủ động tiếp nhận nụ hôn của hắn.

Ngay từ đầu trong lòng Kiều Nguyệt còn kháng cự sợ hãi, sau đó giống như được hắn hôn trấn an, đầu óc choáng váng, mềm mại tựa vào trong ngực hắn. Lâm Thư Mặc là người ôn hoà, khi hộ cũng chỉ giống như chuồn chuồn lướt nước.

Mà nụ hôn của Thương Yến lúc này vừa ôn nhu lại cường thế, bất tri bất giác Kiều Nguyệt đã từ bỏ chống cự, mơ mơ màng màng để mặc hắn hôn mình.

Hôn xong, một tay Thương Yến chống trán, một tay ôm lấy Kiều Nguyệt, hắn thích bộ dáng cô dựa dẫm vào mình như vậy.

Đầu ngón tay khẽ vuốt gương mặt của cô: “Trước khi tôi từ nước ngoài trở về, em hãy làm chữa trị giải phẫu đi.”

Hắn giống như hiểu rõ bản thân vì cái gì muốn cô đi vá màng trinh như vậy, bởi vì hắn hi vọng mình có thể làm người đàn ông đầu tiên của Kiều Nguyệt.

Kiều Nguyệt vừa nghe bốn chữ “chữa trị giải phẫu” này cả người giống như bừng tỉnh. Cô ngẩng đầu, nghĩ đến mình vừa trầm mê trong nụ hôn của Thương Yến, gương mặt thoáng chốc đã đỏ bừng lên, rầm rì nói không lên lời, thật sự là quá mất mặt.

“Sao lại không nói gì?” Thương Yến câu lấy cằm của Kiều Nguyệt, nhìn chằm chằm cô.

Kiều Nguyệt gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ừm, đã khuya lắm rồi, Thương Yến, anh để tôi xuống được không?”

Hôm nay hắn mới có cơ hội gặp gỡ bảo bối như cô, hai người ở chung còn chưa quá hai giờ mà cô đã phải rời đi, chuyện này làm hắn khó chịu không thôi.

“Không cần vội.” Ngữ khí của hắn nhàn nhạt.

Lưng hắn dựa ra sau, yêu thích khuông buông tay mà vuốt ve mặt Kiều Nguyệt, trong giọng nói khó giấu được sung sướng: “Nguyệt Nguyệt, sao mặt em cũng mềm mềm mịn mịn thế này?”

Hắn khẽ cắn một ngụm trên mặt cô, cầm lấy tay cô để lên mặt mình, khàn giọng:

“Em cũng sờ tôi đi.”

Kiều Nguyệt chịu đựng tức giận, tay theo chỉ dẫn của Thương Yến mà sờ mặt hắn.

Một lúc lâu sau cô cũng không thấy hắn có ý định thả mình ra, cuối cùng nhịn không nổi mà nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của hắn:

“Thương Yến, tôi thật sự phải về rồi!”

Cái tên có bệnh thần kinh này giống như có chứng nghiện tiếp xúc da thịt, không sờ cô thì lại đòi hôn, ánh mắt kia khiến cô sởn da gà.

Ánh mắt của Thương Yến đi xuống, nhìn ngón tay trắng nõn của cô đang lôi kéo ống tay áo của hắn.

Hắn đã từng gặp qua những người phụ nữ mà bạn tốt hắn bao nuôi, những người đó chỉ cần thở thôi cũng khiến hắn chán ghét không chịu nổi.

Ánh mắt của đám bạn hắn cũng thật kém, bao nuôi nhiều phụ nữ như vậy cũng không có ai so được với cô gái nhỏ của hắn.

“Em lại cầu xin tôi đi.” Thương Yến hơi tạm dừng một chút, lại nói: “Em làm nũng với tôi đi, tôi sẽ đưa em về.”

Kiều Nguyệt trừng lớn hai mắt, đúng là không thể lí giải mạch não của tên điên này.

“Hửm?” Thương Yến nhìn cô.

Kiều Nguyệt cúi đầu, nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay hắn, mềm mại nói: “Thương Yến, anh đưa tôi về được không?”

Ngực Thương Yến nóng lên, đầu quả tim cũng biến mềm, nắm tay cô dùng sức: “Lặp lại lần nữa.”

Kiều Nguyệt nói đến hơn mười lần, rốt cuộc đến lúc cô không thèm để ý hắn nữa, hắn mới không bắt cô lặp lại.

Hắn nhét một tấm thẻ vào tay cô: “Về sau không được đi làm thêm nữa. Thiếu cái gì nói ngay cho tôi.”

Thương Yến lại xoa bóp tay cô: “Em là của tôi. Tay em cùng những chỗ khác đều phải vừa thêm vừa mềm giống như bây giờ, không được có một chút thay đổi!”

Kiều Nguyệt cảm thấy tấm thẻ trong tay nóng bỏng dị thường, cố nhịn xúc động muốn ném vào mặt Thương Yến, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận