Vũ Động Càn Khôn

Chương 39: Địa Nguyên Cảnh


Đột nhiên xảy ra biến cố cũng khiến cho Lâm Động trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi nồng đậm, Âm Sát Khí từ trong cơ thể Thanh Đàn tràn vào thân thể của hắn, khí tức băng hàn này cuồng bạo đến trình độ đáng sợ, loại Âm Sát Khí này, với loại hàn khí lúc trước hắn hấp thu từ Âm Châu căn bản không đủ khả năng để mà so sánh.

Lâm Động khống chế thân thể, cũng là lúc tầng băng bao trùm quanh thân thể hắn hoàn toàn biến mất, hàn khí lạnh thấu xương đồng dạng giống như cương châm, điên cuồng đâm tới từng bộ vị trên thân thể của hắn, lập tức thống khổ, khí quan, huyết nhục trong cơ thể Lâm Động cũng xuất hiện một chút vặn vẹo, thậm chí tốc độ lưu động của huyết dịch cũng dần trở nên chậm chạp…

Hết thảy dấu hiệu này, cũng cho thấy cục diện hiện tại của hắn, cực kì nguy hiểm!

Bất quá, đối với tình huống vô cùng nguy hiểm này, Lâm Động cũng biểu hiện ra vô năng vô lực, đối mặt với hàn khí giống như Hồng Hoang mãnh thú trong cơ thể Thanh Đàn, lực lượng của hắn tỏ ra quá nhỏ bé, không đáng kể, hơn nữa, hắn cũng không hiểu tại sao Thạch Phù thần bí kia hôm nay lại bộc phát ra loại biến cố này, trước kia hắn cũng không phải chưa cùng Thanh Đàn tiếp xúc qua, nhưng chuyện này cũng là lần đầu tiên phát sinh.

Dưới sự ăn mòn của hàn khí, ý thức của Lâm Động bắt đầu trở nên mơ hồ, nhưng mà, ngay thời khắc ý thức của hắn gần như hoàn toàn chìm trong bóng tối, Thạch Phù thần bí ẩn tàng trong chưởng tâm tay phải rốt cuộc cũng đã xuất thủ.

Hấp lực, một lần nữa từ bên trong Thạch Phù bộc phát ra, sau đó, Âm Sát Khí tràn ngập tại từng bộ vị thân thể Lâm Động nhanh chóng bị đẩy lui về, cuối cùng toàn bộ đều bị Thạch Phù nuốt vào bên trong.

“Ong ong.”

Mà sau khi đem hàn khí tràn ngập trong cơ thể Lâm Động hấp thu, Thạch Phù khẽ run rẩy một chút, ngay sau đó, một tia hàn khí màu băng lam hiện ra, hẳn là từ bên trong Thạch Phù thẩm thấu ra, cuối cùng dọc theo kinh mạch Lâm Động, nhanh chóng chạy về phía đan điền.

Một tia hàn khí màu băng lam này, mặc dù ít, nhưng Lâm Động vẫn còn sót lại một ít ý thức, vẫn như trước từ phía trên cảm nhận được trái tim đang đập nhanh, một tia hàn khí màu băng lam này chỉ sợ không phải chỉ đơn giản như vậy…

Hàn khí màu băng lam một đường không gặp trở ngại, trực tiếp xông thẳng vào đan điền, sau đó, Lâm Động cảm giác được trong đan điền một lần nữa bộc phát ra một cuộc xung đột nảy lửa, ngay tại đây vừa ăn mòn vừa dung hợp lẫn nhau mà chiến đấu kịch liệt, đan điền của hắn cũng mơ hồ truyền ra cảm giác đau nhữ dù rất nhỏ.

Đối với loại chiến đấu kiểu này, Lâm Động đã mất đi quyền khống chế thân thể, cũng chỉ còn biết trơ mắt nhìn mà thôi, bất quá, khiến cho hắn có thể buông lỏng một hơi nào chính là hàn khí màu băng lam làm cho hắn cảm thấy tim đập nhanh, có lẽ nguyên nhân vì Thạch Phù, tựa hồ cũng không có bạo ngược giống như trong tưởng tượng, cho nên, Nguyên Lực trong đan điền bị một tia hàn khí màu băng lam tiêu hao gần bảy, tám phần mười, cả hai rốt cuộc cũng xuất hiện dấu hiệu dung hợp…

Trong đan điền, kèm theo sự dung hợp của cả hai, Nguyên Lực vốn là không có màu sắc, lúc này dần chuyển sang màu lam đậm, hơn nữa mầm mống Nguyên Lực vốn chỉ to cỡ nắm tay, tại thời khắc này, biến thành một đoàn khí màu băng lam, xung quanh đoàn khí này thậm chí còn có thể mơ hồ cảm giác được hàn khí phiêu lãng.

Khi khối khí màu băng lam thành hình, thân thể Lâm Động đột nhiên run lên kịch liệt, một thứ cảm giác cường đại chưa từng có từ sâu tận đáy lòng nhanh chóng trào dâng, cuối cùng khuếch tán đến từng bộ vị trên thân thể của hắn.

“Răng rắc… răng rắc…”

Tầng băng trên thân thể Lâm Động vào thời khắc này đột nhiên nứt ra từng khe, cuối cùng từng khối băng không ngừng rơi xuống.

Tâm thần Lâm Động trầm nhập vào đan điền, đây là lần đầu tiên hắn “nhìn thấy” đan điền của mình, khối khí màu băng lam kia, có vẻ cực kì mê người. khối khí chậm rãi xoay tròn, một tia Nguyên Lực mang theo hàn khí vờn quanh khắp nơi, tùy thời chờ đợi sự điều khiển của Lâm Động.

Tâm thần Lâm Động thối lui khỏi đan điền, nhắm mắt, một loại ba động kì lạ từ trong đầu khuếch tán ra, đem hoàn cảnh trong vòng mấy chục thước xung quanh chiếu lại trong đầu hắn, hơn nữa còn cực kì chính xác.

“Đây chính là Địa Nguyên Cảnh sao?”

Cái cảm giác chưởng khống (nắm trong nay) này khiến thân thể Lâm Động kích động đến nỗi không ngừng run rẩy, bước vào Địa Nguyên Cảnh, mới thật sự tiến nhập đại môn tu luyện!

Đây chính là quan ải trọng yếu đầu tiên trên con đường tu đạo!

Vì trùng kích vào quan ải này, trong khoảng thời gian này, Lâm Động không biết đã bỏ ra bao nhiêu nỗ lực, không nghĩ tới biến cố lần này lại làm cho Nguyên Lực trong đan điền hắn cùng với Âm Sát Khí hoàn toàn dung hợp, do đó nhất cử nhất bước tiến vào Địa Nguyên Cảnh!

Sự hưng phấn đột nhiên xuất hiện này khiến Lâm Động xúc động muốn ngửa mặt lên trời mà hét lớn, bất quá cũng may thời khắc tối hậu hắn lại mạnh mẽ nhịn xuống.

Trong rừng rậm, tầng băng trên thân thể Lâm Động đã rớt xuống toàn bộ, hóa thành một vũng nước đọng trên mặt đất, mà hai mắt đang nhắm chặt khẽ run lên một cái, rồi từ từ mở ra. Nguồn truyện:


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.

 Bình luận